Bác sỹ viết tâm tư, kêu gọi giúp đỡ cho bệnh nhân khó khăn

3/14/2015 3:20:30 PM
Lời tâm sự của bác sỹ Đặng Hùng Minh về hoàn cảnh của gia đình bệnh nhân Ánh hiện nhận được sự quan tâm của đông đảo cộng đồng mạng.
Mới đây, trên trang cá nhân của bác sỹ Hùng Minh (Bệnh viện Bạch Mai) có chia sẻ về trường hợp của bệnh nhân Phạm Thị Ánh (21 tuổi, Lào Cai). Ánh bị viêm phổi, bại não từ năm lên 2 tuổi, hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn. Nhưng điều làm người đọc không khỏi rơi nước mắt chính là câu chuyện, đoạn hội thoại giữa bác sỹ Minh và cậu thanh niên tên Phạm Văn Đức (23 tuổi) – anh trai của Ánh. Câu chuyện này hiện đã được nhiều người chia sẻ với mong muốn giúp đỡ phần nào cho hoàn cảnh khó khăn này.

bacsi-minh-001.jpg

Chia sẻ của bác sỹ Minh

“Hôm nay đi trực bệnh nhân trong khoa nhiều ca nặng quá! Tết mới hết mà sao bệnh tật lại nhiều thế, đi đến buồng các bệnh nhân mới vào, mới đi được khoảng 1 nửa số bệnh nhân mà đã cảm thấy nản: Có vài ca nghi ngờ ung thư mà tuổi còn rất trẻ.

Đến buồng 605, chợt nhìn về giường 25, có một bệnh nhân tàn tật (nhìn thoáng qua mình nhầm tưởng bệnh nhân Quân). Lúc đó, mình thấy hơi lạ, bởi vì người bế em không phải là phụ nữ, mà là một cậu bé trông sáng sủa, mình đi lại và hỏi: ‘Mẹ của bệnh nhân đâu mà em lại bế giúp vậy?’. Em ngước mắt nói nhỏ: ‘Cháu bế em, em cháu tên là Ánh’.

Mình bỗng thấy nhói lòng vì sự nhầm lẫn vô tình. Cảm giác thương xót ùa về khi nhìn thấy cảnh anh trai chăm sóc em gái tàn tật.

- Nhà em ở đâu?

- Nhà em ở bản Liên hà 2, Lào Cai.

- Em gái em bao nhiêu tuổi?

- Dạ, 21 ạ.

- Mẹ em đâu mà để em bế em gái thế này?

.....

Khoảng nửa phút sau, giọng em trả lời nhỏ và hơi nghẹn: ‘Mẹ em mất sớm rồi, mẹ em mất khi em gái của em một tuổi’.

Lại một lần nữa, sự vô tình của mình đã chạm vào nỗi đau của em, cổ họng mình nghèn nghẹn. Có lẽ đôi vai của cậu bé 23 tuổi không cảm thấy nặng hơn khi nỗi đau mất mẹ bị vô tình nhắc lại, bởi vì vai của em đã quen với trăm nghìn nỗi vất vả trong hàng chục năm qua.

Gia đình em có 5 anh chị em, em Đức là thứ ba, bố em thì luôn đau yếu.

- Em bế em suốt thế này thì mua đồ ăn sao được?

- Em nhờ người nhà bệnh nhân bên cạnh mua cho.

Cùng tuổi em, nếu là người thành phố thì các bạn đó đã và đang làm gì? Một sự so sánh khập khiễng! Không ai muốn nghĩ vậy, nhưng các bạn thử nghĩ một lần xem sao.

Buồn quá, trong xã hội vẫn biết có nhiều hoàn cảnh đáng thương, nhưng khi mình gặp, vẫn cảm thấy nhói lòng.

Buổi trực nặng nề quá, không phải là sự vất vả vì bệnh nhân đông hay là nhiều việc... So với sự vượt lên khó khăn mà sinh tồn của Đức, để gánh vác số phận thì mình đã thấm vào đâu…”.

bacsi-minh-002.jpg

Hai anh em Đức - Ánh

Cùng với những dòng tâm tư buồn bã, bác sỹ Minh cũng kêu gọi những cá nhân hảo tâm hãy giúp đỡ cho em Phạm Thị Ánh – em của Đức, để vơi bớt phần nào sự khó khăn cho người anh trai trong những ngày chăm em gái bệnh tật.

Câu chuyện này một lần nữa khiến hàng nghìn trái tim thổn thức. Ai cũng cảm phục một bác sỹ có tài, có tâm, và càng cảm phục hơn nữa tình cảm, và sự hy sinh mà người anh dành cho em gái mình.


Theo PV/Baodatviet.vn
Hiện tại chưa có phản hồi nào
Hiển thị 0 trong Hiện tại chưa có phản hồi nào phản hồi