(hoatdongtuthien.org) - Trong những năm kháng chiến trường kỳ gian khổ của cả dân tộc, tuyến đường Trường Sơn được mở ra như một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh đoàn kết của toàn dân tộc. Đã có biết bao người con đất Việt đã ngã xuống hay để lại một phần thân thể mình trên tuyến đường lịch sử ấy. Trong buổi lễ kỉ niệm 60 năm ngày truyền thống lực lượng Thanh niên xung phong, chúng tôi đã gặp bác Vũ Minh Khính, cựu thanh niên xung phong thuộc tiểu đội xung kích C872 - N 87, một người con của Trường Sơn, đã từng trực tiếp tham gia cùng đồng đội nối liền những đoạn đường huyết mạch. Bác Khính còn là người đã từng trực tiếp tham gia trận chiến Tết Mậu Thân năm 1968.
Bác Vũ Minh Khính (phải)
Bác cho biết, 5 năm về trước, trong buổi gặp mặt bộ đội thanh niên xung phong, gặp lại các đồng đội xưa, người còn người mất, bác lại nhớ đến những ngày xưa, trong lửa đạn có nhau. Vậy mà giờ đây, khi đất nước thanh bình, thống nhất thì các đồng đội của mình đã không còn nữa. Mà trong số các đồng đội ngồi đây, còn rất nhiều nữ thanh niên xung phong, sau ngày giải phóng, mang ước mơ giản dị của người con gái về quê hương: làm cô nuôi dạy trẻ hay đơn giản là có một mái ấm của riêng mình. Thậm chí, có những người chỉ mong mỏi có lấy một đứa con cùng san sẻ buồn vui. Thế nhưng với nhiều người, mơ ước tưởng chừng như đơn giản ấy lại khó quá. Nhiều người vẫn còn cô đơn, cuộc sống hết sức khó khăn. Nhìn thấy những đồng đội của mình như thế và nhớ về các đồng đội đã ra đi vĩnh viễn, bác xúc đông viết hai bài thơ “Nghe rừng luôn hát chiến công em” và bài “Tâm sự cô thanh niên xung phong”.
Đọc hai bài thơ của bác, chúng ta như hiểu thêm về những trận đánh ác liệt , những năm tháng đã lấy đi biết bao xương máu của đồng bào chiến sĩ ta, cũng như hiểu thêm về các thanh niên xung phong ngày ấy – những người con đất Việt đã không ngại khó khăn, cống hiến tuổi xuân cho hòa bình dân tộc.
Nghe rừng luôn hát chiến công em
Tác giả: Vũ Minh Khính
Tuổi xuân em ở Trường Sơn
Sống cùng đồng đội làm quen với rừng
Mở đường lên núi xuống thung
Bắc cầu nối nhịp qua dòng suối sâu
Sốt rừng rụng cả tóc đầu
Vắt treo muỗi đốt mặc dầu cứ đi
Máy bay thù đánh bất kỳ
Đèn dù bom thảm bom bi hẹn giờ
Mải làm nên cứ thờ ơ
Mặc bao ác liệt vẫn lờ như không
Lúc nào cũng nghĩ đường thông
Để quân xuôi ngược từ trong ra ngoài
Đường em mở đã rộng dài
Bao người vươn tới tương lai cuộc đời
Chỉ còn thiếu có em thôi
Bao lần xuôi ngược bao người tìm em
Biết em vẫn ở Trường Sơn
Thương rừng em ở lại luôn với rừng
Nhớ em anh nhớ quá chừng
Nhang hoa đồng đội đã cùng anh lên
Viếng em thăm lại Trường Sơn
Nghe rừng luôn hát bài em mở đường
Tâm sự cô thanh niên xung phong
Tác giả: Vũ Minh Khính
Dưới trời khuya không có sao đêm
Chỉ có ánh đèn dù lấp lánh
Chúng em xung phong cuốc tròng quang gánh
Đội bom đi mở đường
Tiền tuyến gọi về gấp lắm hậu phương
Dẫu phút giây thôi cũng không ngừng được
Chỉ có tiến công vượt lên phía trước
Cho con đường lưu thông
Bom dội mố cầu sườn núi triền song
Đường sắt bật tung nhà ga nghiêng ngả
Chúng em lại hò nhau lấp san vội vã
Để con tàu lao nhanh
Mỗi chuyến hàng vào với các anh
Thêm sức mạnh đánh tan đồn bốt
Ba mươi tháng tư trận này trận trót
Vang bài ca khải hoàn
Hết chiến tranh rồi đất nước bình an
Chúng em ao ước được về với mẹ
Sống giữa đời thường là một cô dạy trẻ
Hay mò cua cấy lúa trên đồng
Cuộc sống tuy nghèo mà thanh thản thong rong
Đến bây giờ anh có biết không
Còn bao điều chúng em chưa kịp nói
Bởi tuổi xuân bước vào lửa khói
Quên riêng mình ước mơ
Giờ tóc trên đầu đã trắng sợi tơ
Mọi việc nhỏ to biết nhờ ai gánh vác
Chỉ có quê hương mẹ hiền Tổ quốc
Nơi em cậy trông về cuối cuộc đời.
Phan Thị Ngọc Bích