Từ trẻ bụi đời trở thành bác sĩ

2/11/2015 10:01:48 AM
Không biết cha mẹ là ai, đứa trẻ ấy gia nhập nhóm trẻ mồ côi, phải lê la các quán xá lụp xụp gần ga Đà Nẵng ăn cơm thừa canh cặn của khách vãng lai. Có lần, ông chủ quán đánh đứa trẻ ấy đến ngất xỉu vì tội tùy tiện. Khi tỉnh dậy, em thấy mình nằm trong một ngôi nhà xa lạ.
NỖI ĐAU TRONG ĐỜI 

Thời gian như cánh thoi đưa, đứa trẻ sau này trở thành bác sĩ ân tình. Đó là anh Trương Thế Dũng (SN 1972, hiện là Trưởng đoàn từ thiện Niềm Tin).

Về với gia đình cha mẹ nuôi, cậu bé Dũng có được bến bờ nương tựa. Ngoài giờ giúp việc cho gia đình, Dũng phải lội bộ để đi học suốt thời phổ thông. Dù nhiều lúc không có tiền đóng học phí nhưng tinh thần hiếu học đã giúp cậu bé vượt qua tất cả. Đến ngày thi đại học, vì hoàn cảnh khó khăn nên Dũng chỉ học trung cấp y tại Đà Nẵng cho nhẹ gánh gia đình.

Năm 2000, sau khi tốt nghiệp trung cấp, Dũng muốn thử sức ở môi trường mới nên quyết định vào Sài Gòn. Việc đầu tiên là anh học Đại học Y dược TPHCM, ngành bác sĩ chuyên khoa để được làm bác sĩ với sắc áo blouse trắng. Đó là chuỗi ngày chàng trai Đà Nẵng phải làm tất cả mọi nghề để có tiền trang trải học tập, nhà trọ và quan trọng hơn hết là đi đến tận cùng ước mơ. Không quen đường sá, nhưng Dũng nhận đi bán kiếng dạo với quầy hàng di động. Bán kiếng xong, Dũng lại đi bán tập vở Vĩnh Tiến, rồi chạy xe ôm suốt ngoài đường. Nhiều đêm về đến nhà trọ, nước ngập lênh láng, bụng đói meo vì cả ngày chẳng bán được hàng là bao, thế là Dũng thiếp luôn vì mệt. Nhưng trong giấc mơ của chàng trai trẻ, ước mơ cầm được tấm bằng cử nhân y khoa để hành hiệp cứu người vẫn luôn hiện ra.

 bac-si-01.jpg

bac-si-02.jpg

Khám bệnh cho em nhỏ  

Quãng thời gian sinh viên khốn khó, Dũng cùng các thầy cô, đồng nghiệp tham gia các chuyến đi khám bệnh từ thiện tại các tỉnh vùng sâu, vùng xa khiến anh luôn nhớ mãi. Ra trường cuối năm 2004, Dũng tự nguyện làm việc tại tổ chức nhân đạo Vcha (Pháp) trên đường Phạm Văn Chiêu (Q.Gò Vấp) và chuyên chăm sóc những người HIV giai đoạn cuối. Nhờ những kiến thức được học tại giảng đường đã giúp Dũng xích lại gần hơn với bao mảnh đời xấu số, giống như trước đây đám trẻ bụi đời có kẻ đã từng chết trên tay Dũng vì nghiện ngập mà anh chỉ biết ngồi khóc. Đầu năm 2006, bác sĩ Dũng đã chữa thành công căn bệnh thấp khớp mãn tính cho một bệnh nhân. “Tiếng lành đồn xa”, Dũng được mời về làm việc tại một phòng khám ở quận 9.

Thế nhưng ngày ngày anh vẫn chứng kiến những người nghèo khổ, trẻ bụi đời vạ vật đầu đường xó chợ. Tháng 8-2006, anh rủ các đồng môn, nay là đồng nghiệp gồm: bác sĩ Nguyễn Văn Bình, nha sĩ Trần Thị Tuyết Nhung (Bệnh viện An Sinh) đến các nơi nghèo khó như Ninh Thuận, Cà Mau, Quảng Nam... để đưa ánh sáng của văn minh y học về với người nghèo. Ba con người, ba cái balô nhưng chung một chuyến xe đò và chung một ước mơ giản dị: khám, chữa bệnh miễn phí cho tất cả người nghèo.

ÂN TÌNH XUYÊN BIÊN GIỚI

Thấy nhu cầu của người dân cần khám, chữa bệnh miễn phí tại các tỉnh khá lớn, sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định đi một bước chuyên nghiệp hơn khi thành lập đoàn khám chữa bệnh miễn phí Niềm Tin, với phương châm “cuộc sống không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới mà ta phải vượt qua”. Anh mạnh dạn thuê ngôi nhà số 106 Bạch Đằng, P2Q.Tân Bình vừa  làm nơi khám chữa bệnh vừa là trụ sở của Niềm Tin để có nơi 32 thành viên gặp gỡ, sẻ chia cũng như tìm phương hướng làm công tác thiện nguyện. Phía trước chỉ có vài mét vuông nhưng anh Dũng cố gắng thu xếp mở một quầy cho thuê đĩa. Số tiền lãi ít ỏi mỗi ngày, anh bỏ vào ống heo để dành cho những chuyến đi.

bac-si-03.jpg 

Bác sĩ Dũng luôn tâm niệm giúp người nghèo là cách trả ơn cuộc đời tốt nhất  

 Đoàn đã có hai chuyến ra tận huyện miền núi An Lão (Bình Định) để khám bệnh cho đồng bào người H’rê. Lúc đoàn đến, bác sĩ Dũng phát hiện một trường hợp hy hữu khi mẹ con một người dân tộc nghi bị bùa ma nên uống phải thuốc của thầy cúng và sắp chết. Anh nhanh chóng súc ruột và cứu hai mẹ con thoát khỏi “lưỡi hái tử thần”. Trong chuyến đi khám bệnh tại làng nhiễm dioxin huyện biên giới Tân Biên (Tây Ninh) mới đây, bà con rất cảm kích trước nghĩa cử cao đẹp của những y bác sĩ từ miền xa lạ và chưa bao giờ gặp.

Rồi một đồng nghiệp tại Bệnh viện Ung bướu bảo Dũng có một bệnh nhân chuyên đi... quậy phá trong khuôn viên, nhờ tới cảm hóa. Dũng có mặt ngay lập tức và dẫn em về nhà mình nuôi. Em tên là Luông, quê ở Bến Tre, bị ung thư và hiện được tiêm hóa chất để xạ trị nhằm kéo dài sự sống. Mỗi lần như vậy mất hơn 40 triệu đồng mà nhà lại rất nghèo. Dũng trực tiếp thuê căn nhà trọ trên đường Phạm Văn Chiêu để dễ dàng chăm sóc các bệnh nhân ngoài đường mà mình thấy và đưa về. Ngoài Luông, ngôi nhà trọ này còn có một bệnh nhân khác đang mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác, đó là chị Trần Thị Lợi, ung thư da, phải ngủ vạ vật ở hành lang Bệnh viện Ung bướu. Ngày ngày, bác sĩ Dũng lại có mặt bên giường bệnh kê toa thuốc và chăm sóc bệnh nhân nghèo của mình, nói chuyện động viên giúp họ khuây khỏa.

Trong căn nhà trọ lợp tôn nóng như thiêu đốt mà gia đình anh thuê lại, Dũng còn đưa những đứa trẻ bụi đời về cảm hóa. Chúng lễ phép gọi anh bằng ba một cách chân thành. Với anh, đạo làm người là điều đầu tiên mà anh phải dạy chúng.

Không chỉ làm từ thiện trong nước, bác sĩ Dũng còn cùng các thành viên đoàn Niềm Tin sang tận Campuchia khám, chữa và phát thuốc miễn phí cho người Việt nghèo ở quận Miêng chay (ngoại thành Phnôm Pênh). Tại đây, đoàn còn đến cây số 6 - nơi nổi tiếng có người Việt bị HIV/AIDS, cấp hàng trăm cơ số thuốc, gạo cho đồng bào xa quê.

Hơn nửa cuộc đời làm từ thiện, gia đình anh vẫn tay trắng. Đứa con gái đầu của anh đang theo nghiệp ba để giúp người, giúp đời. Riêng anh thì vẫn suy tư, trăn trở: Làm sao giúp được người nghèo càng nhiều càng tốt, giống như người khác đã giúp anh trước kia. Đó là cách trả ơn cuộc đời tốt nhất!

Theo An Hòa/ congan.com.vn
 
Hiện tại chưa có phản hồi nào
Hiển thị 0 trong Hiện tại chưa có phản hồi nào phản hồi